Close

Với trẻ con: Học ít thôi, chơi là chính

Spread the love

Colour Guy – Tình cờ Cua lượm lặt được một bức thư đáng yêu của ông bố gửi cho con gái chuẩn bị vào lớp 1. Bức thư này Cua sẽ đăng lại và để đó nay mai cho con mình đọc (hoặc đọc cho con mình). Vì Cua cũng quan niệm như vậy, trẻ con phải chơi nhiều hơn học, chơi để học, chơi để khám phá thế giới! Tầm như Cua bây giờ sắp đầu 3 đến nơi mà còn có quan niệm “Làm ít thôi, chơi là chính”, nữa là trẻ con 😉.

“Thế là, năm nay con gái của bố vào lớp 1. Dù chưa khai giảng chính thức, con đã đi học trước được mấy buổi. Nhìn con với các bạn trong lớp, bố thấy vui.
Con không quá bé, không quá mập, không quá gầy, không quá cao mà cũng không quá thấp. Và đó cũng là mục tiêu mà bố hướng đến cho con khi bắt đầu những năm đèn sách: không quá giỏi mà cũng không quá dốt.

Ở đời, cái gì quá cũng dở, ngay cả Dương… Quá cũng đâu có hay.

Đối với bố, lớp 1 và suốt các năm cấp tiểu học, con đến trường thì học ít thôi, vui chơi là chính. Con không cần phải còng lưng vì đèn sách, phải đặt mục tiêu viết chữ đẹp, phải cộng trừ nhân chia nhoay nhoáy, phải nói tiếng Anh nhanh hơn tiếng Việt.

Mấy ông nhà văn, nhà thơ hay nhà báo như bố, hồi bé đều viết chữ đẹp, lớn lên đa phần nghèo rớt mùng tơi. Mấy ông bác sĩ bạn của bố, chữ xấu như gà bới vẫn giàu nứt đố đổ vách con ạ.

Bố thấy thật buồn cười, khi bố mẹ của các bạn khác đăng ký cho con vào lớp 1, lại dấm dúi cho nhà trường thêm chục triệu bạc, để con mình được xếp vào lớp chọn.

Rồi bố mẹ các bạn ấy, lại dấm dúi cho cô chủ nhiệm, để cho con mình được chú ý hơn. Cứ như thế, cả cuộc đời của bố mẹ cứ dấm dúi theo con. Bố không làm thế đâu. Thề luôn.
Này nhé con yêu, hồi bé, bố đâu có được ông bà cho đi học bậc mầm non. Khi vào lớp 1, bố bắt đầu từ hai bàn tay trắng.

Nói như người Huế, không biết một chữ “đui” nào cả. Thế mà, bố từng là học sinh chuyên Văn, trường Quốc Học Huế hẳn hoi.

Năm lớp 9, bố từng là một trong 10 bạn nằm trong đội tuyển dự thi học sinh giỏi Văn quốc gia của tỉnh.

Nói con đừng buồn, đội tuyển nào bố cũng có mặt, chỉ là chả được cái giải nào cả. Mình thích là mình thi thôi, có giải hay không nó còn… hên xui, con à.

Tuổi thơ của bố là đầu đội trời (đến cái mũ che nắng cũng không có), chân đạp đất, bố vẫn đến hẹn thì lấy bằng, nào tiểu học, nào trung học cơ sở, nào trung học phổ thông cho đến đại học.

Thì con nhìn xem, con hơn bố bao nhiêu, 3 tuổi học mầm non Thiên đường Trẻ thơ, học giỏi quá nên 4 tuổi bị đuổi sang mầm non Sao Việt, lại học xuất sắc quá nên 5 tuổi bị đuổi sang học mầm non Ban Mai, học nhiều mầm như thế mà vào lớp 1 học vẫn í ẹ thì lỗi tại mẹ chứ không phải bố con nhé. Người ta bảo mẹ nào con nấy mà.

Tóm lại con ạ, chuẩn bị vào lớp 1 rồi, mình cứ “học ít thôi, chơi là chính”. Phận làm con gái, hơn nhau ở… tấm chồng. Học nhiều, bằng cấp cao, đa phần là gái xấu.

Bố thề luôn”.

Hết đoạn trích! Và Cua thực sự rất vô cùng thích đoạn cuối, nó thô nhưng mà hầu như là thật (tất nhiên trừ một vài trường hợp rất hiếm những ngoại lệ, như con bạn thân của Cua vậy). Đối với Cua, mỗi “con” sinh ra có một sứ mệnh khác nhau, người ta gọi là Thiên chức, với con gái, trước hết hãy chăm sóc bản thân thật tốt, vì sau này còn phải chăm sóc gia đình của mình nữa. Không phải ngẫu nhiên trời sinh con gái thường khéo léo, tỉ mỉ hơn đàn ông. Đàn ông toàn một trường thô kệch không à! Nên là, các bạn gái, học vừa vừa thôi, dành thời gian để xinh đẹp đi, để cho con trai bọn Cua còn được ngắm, được yêu, và có thêm cơ hội nhé!

(Con Cua – sưu tầm từ facebook)

Gửi phản hồi