Close

Có một nơi gọi là Quê hương

Spread the love
Colour GuyTôi có một nơi gọi là quê hương. Một nơi để cho tôi quay về bất cứ lúc nào, nơi để tôi yêu thương, được chở che và cả những khi trốn tránh sự đời bon chen.
Tôi yêu quê hương? Điều ấy tôi không rõ, tôi không thể gọi rõ ràng cái cảm xúc theo tôi suốt khoảng thời gian tôi lớn lên. Nhưng có một điều tôi biết chắc rằng, với quê hương, tôi mãi mãi vẫn là một đứa con bé nhỏ, một đứa trẻ thơ vẫn chẳng bao giờ hiểu hết được những gì bao la, vô tận nằm trong chính nơi thân thuộc. Nơi người ta gọi cho mình là quê hương.

Tôi gọi quê hương từ khi nào chẳng biết, nhưng trong tâm trí của tôi, quê hương là một nơi cực kì thân thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng, gắn với những lần về quê thăm ông bà, thăm họ hàng, thăm những người anh em bạn bè xóm làng. Cái nét truyền thống văn hóa của người Việt in sâu trong tâm khảm của mỗi người để rồi bây giờ dù có đi đâu, ở nơi nào xa rất xa nơi chốn ấy vẫn khiến cho người ta yêu da diết và nhớ thương.

 Trong đại gia đình, tôi là đứa cháu nhỏ – tuy không phải là nhỏ nhất, và ở nơi mà tôi gọi là quê hương ấy có một người bà, dù bà và tôi cách nhau gần cả một thế kỷ, dù trong tuổi thơ tôi chưa bao giờ được nghe bà hát ru, dù có nhiều thứ cách biệt, nhưng ở nơi ấy, bà vẫn đợi tôi về, đợi và mong tôi về dù chỉ có thể xoa nhẹ đầu và lưng của tôi, hay để kể cho tôi nghe những câu chuyện thời trẻ của bà, của người ông đã quá cố của tôi, hay của các con bà – những người thân ruột thịt của tôi, với đứa cháu ngày càng lớn của bà, còn bà thì ngày càng lớn tuổi, và đang yếu dần.

Nơi tôi gọi là quê hương ấy, nơi mà trong tâm trí tôi ngập tràn những kí ức, những hình ảnh, dù những hình ảnh ấy giờ đây chẳng còn xuất hiện mỗi lần tôi về,  nó đang được thay thế bằng những thứ mới hơn, hiện đại hơn, nhưng dù thế nào, nó vẫn rất, rất đẹp đối với một người con xa quê như tôi. Và mỗi khi kể về quê hương, tôi cũng rất tự hào vì tôi đã trải qua ở một nơi như thế, nơi có cánh cò bay bay thẳng tắp trong cái nắng chiều, nơi gió lùa vào cánh đồng, những cây lúa đong đưa, nơi khoảng sân của ông bà tôi ngày xưa, một khoảng sân rộng bao la bát ngát, nơi bọn trẻ con trong xóm cùng chơi đùa xuyên cả những trưa nắng gắt, nơi những con chim én bằng lá ra đời trong đôi bàn tay khéo léo của mẹ tôi. Điều đó vẫn còn ảnh hưởng tới tôi bây giờ, tôi thích những khoảng sân rộng, những khoảng trống, những cây dừa, những vườn cây rộng rãi, một không gian thoáng đãng để có thể chơi đùa dù người chơi với tôi giờ đây cũng không còn như ngày xưa nữa.

Nơi tôi gọi là quê hương đã có lần được gọi bằng một cái tên thật khác bởi chính tôi: chốn bình yên.
Đã có lần muốn trốn tránh một thứ gì đó, tôi trở về chốn bình yên, nơi chẳng phải là của tôi, chẳng phải của riêng mình tôi, nhưng lại có chỗ cho tôi, và vì thế tôi có thể quay về, đôi khi chỉ để lẩn tránh, để bắt đầu ước mong và làm lại từ đầu.
Quê hương, ai sinh ra mà chả có quê hương, điều tưởng như bình thường nhưng lại là một cái gì đó thân thương, ruột thịt bởi gắn với quê hương là cả một vùng quê, cả những con người, những tình cảm, những kỷ niệm, đôi khi chỉ là những điều vu vơ và giản dị nhất.

Có ai đó đã từng nói, tình yêu quê hương, đất nước gắn liền với những tình cảm gần gũi và chân thực nhất, và quê hương trong tim mỗi người cũng thế, như là mẹ, như là những buổi cơm, những lần đợi chờ của bà, những lần chơi đùa, những hình ảnh thân quen.

Có chăng bởi vậy, hai từ Quê Hương lại gợi nhiều cảm xúc đến thế, bởi nó chạm đến một nơi trước giờ vẫn thường trực trong trái tim mỗi con người, đôi lúc bất chợt nghĩ về nơi gọi là quê hương của mình, một nơi, có thể là gia đình, ngay bên cạnh mình, nhưng cũng có thể là nơi nào đó, cách nơi chúng ta ở hàng trăm, hàng nghìn cây số. Khoảng cách về không gian và thời gian vẫn không ngăn được bước đi của tâm hồn, của sự nhớ nhung da diết. Bởi trong mỗi người chẳng thể không tồn tại một quê hương nào đó, chẳng thể không tồn tại chốn bình yên để rồi một ngày nào đó có thể quay trở về. Có thể bây giờ, quê hương với tôi là kí ức, là kỉ niệm, nhưng sau này nó có thể là cái gì hơn thế, bởi nơi đó chẳng đơn thuần là chốn đi về, chẳng phải là những lần rong chơi miệt mài cùng lũ bạn, mà nơi đó là nơi ba mẹ tôi sinh ra, nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi về một miền ấm áp, một nơi mà lúc tôi sinh ra bố mẹ tôi đã dành tặng cho tôi, cũng như tất cả những đứa con khác, tất cả đều được ban tặng một nơi gọi là Quê hương…

Gửi phản hồi