Close

Chuyện lanh lợi của Tony

Spread the love

Tony có cái bệnh tham phú phụ bần và sĩ diện kinh hoàng. Hễ thấy ai giàu có hay quyền lực là bu vô chơi, hòng tương lai có gì họ giúp đỡ. Tụi nó đuổi cũng mon men ra xa 1 hồi thì bu lại, cười giả lả, xin chơi cho bằng được. Còn mấy đứa nghèo hay hạc dở là gạt ra, quánh đập không thương tiếc. Và cầu tiến kiểu cơm gạo. Ví dụ hạc chủ yếu là ở trường A, sau đó hạc thêm ở trường B mà nghĩ là trường B ngon hơn, thì sẽ ghi trên facebook hay sơ yếu lý lịch là em tốt nghiệp trường B, dù trường B mình chỉ tham gia 1 khóa học lấy cái đíp lôm ma (diploma) hay chỉ là cái xơ tí phi kệt (certificate). Mà cũng không biết phiên âm này đúng không nữa, bà cô dạy Anh văn lớp 7 đọc là xơ tí phi két, lên lớp 10 ông thầy nói sai bắt đọc là sờ tí phi cay, lên đại hạc bà cô người Huế kêu là sờ tí phi kệt, cổ nói mấy đứa yên tâm đi, “phạt âm theo cô là đụng. Cô tốt nghiệp Cô le đờ Đông Ba, trường Tây”.

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và ngoài trời

Xã hội giờ xếp loại người như xếp loại tôm đông lạnh xuất khẩu. Nói thằng này đại hạc hơn đứa này cao đẳng. Đứa này cao đẳng hơn đứa kia chỉ mới xong lớp 12. Ngay cả đại hạc với nhau cũng chia tốp trên tốp dưới. Nhưng thang đo xếp loại này là gì, chủ yếu do dăm bài toán lý hóa sinh sử địa trong 2-3 ngày thi cử. Hạc hành là cả quá trình chứ sao kiểm tra có 2 bữa mà biết nó giỏi hay dở? Lỡ bữa thi đó nó bị bệnh thì sao, cơ thể đầu óc sẽ không minh mẫn nên không làm bài được, bị trượt, tự nhiên bị quánh xuống tôm loại 2, không xuất khẩu được là răng? Hay hồi 18 tuổi, chưa dậy thì, không hiểu, không làm được mấy bài toán đố đó nhưng sau này nó tự hạc, nó vẫn hiểu biết và làm được nhiều việc, có sao?

Đi nhiều, quan sát nhiều, Tony thấy trình độ hạc vấn nó hem liên quan gì đến trình độ văn hóa và ngược lại. Trong khi con người đối xử với nhau đâu phải là phản ứng trung hòa mà là nhân chính (nghe giống khu đô thị gì ở Hà Nội). Cái chỉ số thông minh IQ không là gì so với cái EQ, tức chỉ số cảm xúc, vì con người với con người sống, làm việc với nhau không phải cứ rõ ràng 2 cộng 2 bằng 4, càng không phải bất cứ cái gì “made in Japan” thì tốt hơn “Made in China”, cứ không phải 1 ông nhà giáo nhân dân thì là người tử tế…

Ngoài ghi cho được trình độ hạc vấn để tăng danh, Tony cũng ham quan hệ ghê lắm. Suốt ngày khăn gói đi tìm cha nuôi, mẹ nuôi. Mốt nó thế. Người nổi tiếng phải có ai đó nuôi chứ tự mình lớn lên không được. Với lợi thế các sinh ngữ lưu loát của mình, Tony hiện đã sưu tầm được 1 ba nuôi người Hàn Quốc, một chị nuôi người Hồng Công, 1 em nuôi người Pháp. Hiện còn thiếu 1 mẹ nuôi. Mà phải nổi tiếng, triệu phú hay gì gì đó chứ không thể mẹ nuôi là bà Natapong nào đó xắn quần ngồi xắt chuối nấu cám heo ở Cambodia được, dù bà ấy có yêu thương mình đến đâu đi nữa.

Hổm rày Tony tham dự triển lãm du thuyền ở Dubai, chủ yếu để tìm mẹ nuôi, chứ tiền đâu mua, ở chung cư có du thuyền làm gì. Chu cha cái hội chợ nó lớn. Tây Tàu gì cũng toàn người giàu có, ăn vận sang trọng, nước hoa đắt tiền. Lọt thỏm trong đó có Tony Tèo, dáng vẻ liêu xiêu, trên tay cầm hộp danh thiếp (card visit). Gặp bà Tây nào cũng nhào tới “how are you” rồi khen đẹp, khen trẻ, cười nói huyên thuyên. Thấy bà châu Á nào thì cũng lao tới gập đầu cung kính “nỉ hào ma” rồi lập tức “sua hán dụy”. Nhưng 2 ngày rồi mà vẫn không đề cập được với bất cứ bà nào chuyện “you want to become my foster mother or not ( dịch: bà muốn làm mẹ nuôi của tôi không), vì bà nào cũng nói 2 câu với mình là đứng dậy bỏ đi. Hẻm biết sao…

Sáng nay từ Marriott Harbour Hotel, Tony lại y phục lộng lẫy taxi ra Dubai International Marine Club, tiếp tục tìm mẹ nuôi. Dáo dác lên xuống, gặp ai cũng cười, cũng nhào tới bắt chuyện, vì sắp về rồi, hết tiền ăn ở khách sạn 5 sao này rồi mà mục đích vẫn chưa đạt được. Vừa gặp 1 bà người Pháp đang ngồi cà phê ở cửa ra vào trung tâm hội chợ, mình chưa kịp “bonjour” thì bà đứng lên nói ngay là có phải mày muốn tìm mẹ nuôi không. Mình mừng rỡ gật đầu, nói “quy quy, đắc co đắc co”, sao bà biết hay vậy. Bà nói sáng giờ mày là đứa châu Á thứ 4 tới ép tao thành mẹ nuôi.

Bà nói bà từng rất giàu có nhưng giờ phá sản rồi, nợ nần chồng chất, bà đến đây để ký bán cái du thuyền bị ngân hàng tịch biên và cũng có ý tìm con nuôi.

Lật đật đứng dậy bỏ đi liền, a lê a lê liền. Chứ tiền đâu nuôi bả?

Trích “Trí khôn của dượng Tèo, chưa xuất bản”.

(Tony Buổi Sáng)

Gửi phản hồi